THÔNG ĐIỆP CỦA GITA
Tác giả: Gandhi , 1931
1.Ngay vào năm 1888-89, khi tôi lần
đầu tiên làm quen với Gita, tôi đã cảm thấy rằng nó không phải là một tác phẩm
lịch sử, mà dưới vỏ bọc của [một cuộc] chiến tranh vật lý, nó mô tả cuộc đấu
tay đôi luôn luôn diễn ra trong tâm của nhân loại, và cuộc chiến vật lý đó chỉ
được đưa vào để làm cho mô tả của cuộc đấu nội tâm trở nên hấp dẫn hơn. Trực
giác sơ khai này càng được khẳng định khi nghiên cứu kỹ hơn về tôn giáo và
Gita. Một nghiên cứu [của tôi] về Mahabharata càng xác nhận thêm điều đó. Tôi
không coi Mahabharata là một tác phẩm lịch sử theo nghĩa thường được chấp nhận.
Adiparva (phần mở đầu của Đại sử thi Mahabharata-NP) chứa đựng những chứng cứ ủng
hộ cho quan điểm của tôi. Bằng cách xác định nguồn gốc siêu phàm hoặc phàm tục
của các nhân vật chính, Vyasa vĩ đại (người được coi là tác giả của Mahabharata
cũng như Vedas và nhiều kinh điển khác của Hindu giáo-NP) đã làm một tóm tắt về
lịch sử của các vị vua và dân tộc của họ. Những người được mô tả trong [Mahabharata]
có thể là nhân vật lịch sử, nhưng tác giả của Mahabharata đã sử dụng họ chỉ để hướng
về chủ đề tôn giáo của mình.
2. Tác giả của Mahabharata đã
không cho thấy sự cần thiết của chiến tranh vật lý; mà trái lại ông đã chứng
minh sự vô ích của nó. Ông đã khiến những người chiến thắng rơi nước mắt đau khổ
và ăn năn, và [sự chiến thắng] không để lại gì cho họ ngoài di sản của những khổ
đau.
3.Trong công trình vĩ đại này,
Gita là vương miện. Chương thứ hai của nó, thay vì dạy các quy tắc của chiến
tranh vật lý, đã cho chúng ta biết làm thế nào một người đàn ông hoàn thiện được
biết đến. Trong các đặc điểm của con người hoàn thiện của Gita, tôi không thấy
bất kỳ điểm nào tương ứng với chiến tranh thể chất. Toàn bộ thiết kế của nó
(con người hoàn thiện) không phù hợp với các quy tắc ứng xử chi phối quan hệ giữa
các bên tham chiến.
4.Krishna của Gita là sự hoàn hảo
và chân trí tuệ được nhân cách hóa; nhưng chỉ là hình ảnh tưởng tượng. Điều đó
không có nghĩa là Krishna, người được yêu mến bởi dân tộc của ông, chưa bao giờ
tồn tại. Nhưng sự hoàn hảo là tưởng tượng. Ý tưởng về một hóa thân hoàn hảo là
một sự hình thành sau đó.
5.Trong Hindu giáo, hóa thân được
coi là một người đã thực hiện một số công việc phi thường của nhân loại. Tất cả
sự sống hiện thân đều là hóa thân của Thượng đế, nhưng không phải mọi người bình
thường là một hóa thân. Các thế hệ tương lai bày tỏ lòng tôn kính này đối với một
người, trong thế hệ của chính mình, đã đặc biệt tín tâm từ sự
vĩ đại của Đấng Tối Cao, và không dùng bạo lực nào [để đạt] được Chân Lý. Có một
câu nói tiếng Urdu có nghĩa là, "Adam không phải là Thượng đế nhưng anh ấy
là một tia sáng của Thánh Thần." Và do đó, anh ta [hoá thân] -người cư xử tín tâm nhất có hầu hết tia sáng thiêng liêng trong anh ta. Theo hướng này, Krishna
đã được ưa thích, trong Hindu giáo, ở địa vị của một hóa thân hoàn hảo nhất.